theme-sticky-logo-alt
theme-logo-alt

Hành trình từ kỹ sư Bách Khoa đến tiệm giặt ủi ở Nhật và con đường tìm lại chính mình

May be an image of 1 person, overcoat, duffle coat and ocean

Cầm trên tay tấm bằng kỹ sư của Đại học Bách Khoa, mình chưa bao giờ nghĩ có ngày lại đứng ở một tiệm giặt ủi tại Nhật, không biết nói gì ngoài hai tiếng “Dạ”, “Vâng”.

Ngày trước, khi chọn nguyện vọng đại học, mình đã rất loay hoay. Không phải vì không biết mình thích gì, mà vì thiếu thông tin, thiếu quyết đoán và thiếu cả niềm tin để đặt cược tương lai vào một ngành nghề cụ thể. Cuối cùng, giữa ba tờ giấy báo nhập học từ trường Đại học Kinh tế Tp.HCM, ĐH KHXH&NV Tp. HCM, ĐH Bách Khoa Tp. HCM, mình đã chọn trở thành một “”BK-er””, và tự nhủ “”ừ, đi học thôi mà, mình học được””.

Và đúng là mình đã học được. Mình may mắn có một công việc tốt ngay khi chưa ra trường – kỹ sư vẽ kết cấu cho dự án Sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhất, rồi chuyển sang làm dự toán đấu thầu nội thất. Một công việc mình thực sự yêu thích: được dùng kiến thức đã học, làm việc trong văn phòng sạch đẹp, tiếp xúc với những thứ xinh xắn, đồng nghiệp lại hợp rơ và tử tế.

Cứ tưởng cuộc đời sẽ bình yên trôi đi như vậy…

Và rồi, tự dưng… mình lấy chồng.
Năm ấy 26 tuổi, có người chịu cưới là mừng lắm, nên phải nắm bắt ngay thôi. Mình theo chồng sang Nhật với một vali đầy ắp những dự định màu hồng: sống ở nước ngoài, học tiếng Nhật, lấy bằng MBA, làm vài năm rồi về nước sẽ “có giá” hơn. Nghe thật ổn, phải không?

Nhưng “đời không như là mơ” – đó là một sự thật.
Mình quay về đúng con số 0.
Không việc làm.
Không thu nhập.
Không biết nói một chữ tiếng Nhật nào.

Ngày mang thai con đầu lòng, mình không thể tự đi khám nếu thiếu chồng đi cùng phiên dịch. Nhưng anh cũng phải đi làm, đâu thể nghỉ mãi. Những lần sau, mình lủi thủi đi một mình. Mình và bác sĩ chẳng thể giao tiếp, chỉ im lặng chờ đợi đến khi nghe được câu nói “”Akachan daijoubu”” (Em bé khỏe) là lại thở phào nhẹ nhõm, rồi đi về.

Cảm giác háo hức ban đầu tan biến, thay vào đó là sự chênh vênh. Đi đâu, làm gì cũng phải phụ thuộc khiến mình thấy bản thân sao mà nhỏ bé, lạc lõng giữa đất nước xa lạ này. Cảm giác ấy cứ làm mình bứt rứt không yên.

Mình bắt đầu tìm việc, gặp ai cũng hỏi “”có việc gì không giới thiệu cho em với””. Và công việc đầu tiên mình có ở Nhật là làm thêm ở tiệm giặt ủi gần nhà. Mình đi làm không phải vì thích, mà chỉ để thấy bản thân không “”quá ở không”, để có một chút cảm giác chủ động le lói.

Nhưng sâu trong lòng, một câu hỏi cứ mãi xoáy vào tâm can:
“Nếu cứ tiếp tục như thế này, mình sẽ ra sao? Vài năm nữa về Việt Nam, mình sẽ mang theo được gì, sau khi đã đánh đổi cả thanh xuân và kinh nghiệm?”

Mình nhận ra, ngôn ngữ chính là rào cản lớn nhất. Vượt qua được nó, những cánh cửa khác sẽ mở ra. Thế là mình lao vào học. Người ta học hai năm, mình cố rút xuống một năm cho tiết kiệm.

Sau đó, cuộc đời cũng mỉm cười. Mình tìm được một công việc phiên dịch, rồi nghỉ sinh bé thứ hai. Mình hiểu rằng, với phụ nữ, làm nội trợ không phải là một bước lùi, mà là một giai đoạn tự nhiên. Nhưng khi guồng quay công việc – con cái – tài chính cứ cuốn đi, những cảm giác “”ngột ngạt””, “”trì trệ””, “”cũ kỹ”” lại bắt đầu len lỏi…

Và mình biết, đã đến lúc phải đứng dậy, tìm một hướng đi khác.

Lúc con mới 6 tháng tuổi, mình đứng giữa hai lựa chọn:
Một bên là thư trúng tuyển đi làm, có lương ngay nhưng mỗi ngày mất 4 tiếng di chuyển, tối mịt mới về đến nhà.
Một bên là được chấp thuận vào học dự bị cao học, có thể chăm con nhưng phải tự lo học phí.

Cuối cùng, mình chọn đi học. Mình quyết định sẽ không đi làm thuê fulltime cho bất kỳ công ty nào nữa.

Trời thương những người quyết chí, nỗ lực. Mình đỗ đầu vào cao học. Vừa chăm con, vừa chạy baito kiếm tiền đóng học phí, vừa lên lớp. Những đêm thức trắng sau khi con ngủ để chuẩn bị bài, những file ghi âm bài giảng phải nghe đi nghe lại vì không hiểu hết tiếng Nhật… Cực, nhưng không hề mệt.

Vì đó là lần đầu tiên trong đời, mình biết rõ mình muốn gì.
Lần đầu tiên, mình lì lợm bước đi trên con đường mình chọn, không để bất kỳ ai ảnh hưởng đến quyết định của mình.

Và từ hành trình đó, mình nhận ra một điều giản dị:
Dù sống ở đâu, làm gì, phụ nữ chúng ta vẫn luôn có một mong muốn chung: được yêu thương, được tin vào chính mình, được sống một cuộc đời trọn vẹn và không ngừng vươn lên.

Mình hiểu rõ:

Mình muốn giữ tiếng Việt cho con.
Mình muốn phát triển nghề dạy tiếng Việt tại Nhật.
Và quan trọng, muốn san sẻ lại điều mình đã học được.

Giờ đây, mình không còn cố gắng để thành công theo tiêu chuẩn của người khác. Mình học thêm về chăm sóc sức khỏe, về spa trị liệu, chăm sóc hệ bạch huyết, không phải để trở thành bà chủ, mà để có một công cụ giúp những người phụ nữ giống mình được “”nghỉ một chút””, được “”giải tắc”” cho cơ thể và tâm trí.

Mình chỉ mong mỗi ngày trôi qua, có thể chia sẻ một điều gì đó mình từng đi qua, một bài học mình ngộ ra.

Nếu bạn cũng từng có lúc lạc lõng, từng hoang mang không biết bắt đầu từ đâu…
Nếu bạn cũng đang muốn sống một cuộc đời nhẹ nhàng hơn, thấu hiểu bản thân hơn…
Nếu bạn cũng tin vào sức mạnh của sự vươn lên từ bên trong…

Hãy follow và đồng hành cùng mình nhé.
Biết đâu, chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp một đoạn đường – nhẹ nhàng hơn, vui vẻ hơn, và trọn vẹn hơn.

Bài trước
Top 20 bộ phim hoạt hình có ích cho việc học tập do 500 sinh viên Todai bình chọn
Bài tiếp theo
Ai béo khoẻ béo đẹp chứ mình thì “béo mệt” “béo xấu”
15 49.0138 8.38624 1 4000 1 https://phihaiyen.com 300 0